Ghế Thủ tướng không còn là thảm đỏ cho Lê Minh Hưng?

Ghế Thủ tướng bỗng thôi lấp lánh với Lê Minh Hưng khi cái tên Nguyễn Văn Thắng – biệt danh “Thắng Đen” – nổi lên như một vệt mực đậm trên bàn cờ quyền lực. Từ ngân hàng sang giao thông, rồi tài chính, bảng thành tích nhảy cóc ấy trông giống đường cao tốc… lý luận hơn là lộ trình chuyên môn. Không ngẫu nhiên mà một “siêu nhân bằng cấp” xuất hiện tự tin bên cạnh Tổng Bí thư trong chuyến Mỹ, ánh đèn flash như bật sẵn cho vai chính.

Giới thạo tin thì thầm về một mạng lưới “lối tắt”: đi qua đủ ghế nóng để cắm rễ vào mạch máu kinh tế, hợp thức hóa mọi cú nhảy bằng tấm vé lý luận hạng sang. Bằng cấp lúc này không chỉ là học vấn, mà là chìa khóa vạn năng mở cửa quyền lực—mở nhanh, mở gọn, mở không cần thuyết minh.

Cú đảo chiều ở Mỹ càng thêm gia vị khi những mối dây dích dắc được xếp hình: Thắng Đen – Lâm Nhỏ – phu nhân TBT. Việc “tự ứng cử” đúng lúc không phải liều, mà là phối hợp. Một quân bài linh hoạt được thả xuống để phá thế độc tôn, kiềm tỏa các ứng viên nặng ký khác. Khi bóng dáng bác Ngọc, bác Quang áp sát, con đường của ông Hưng không còn là thảm đỏ—mà là bãi mìn, nơi mỗi bước đi đều nghe tiếng tách… rất khẽ của số phận.

https://www.facebook.com/share/p/1CwAa64vmQ/