Tháng 2/2026, khi Sân bay Long Thành bỗng bị “hỏi khó”, nhiều người ngỡ ngàng tưởng đó là lương tri bật dậy muộn. Nhưng hậu trường thì khác: ván bài đã chia xong, tiền đã đặt cọc, chỉ còn màn kết. Dự án 16 tỷ USD này dường như chưa bao giờ được thiết kế để hoàn vốn; nó giống một cỗ máy chạy bền, ăn ngân sách đều đặn qua hai thập kỷ, với lý do nghe rất đẹp: “tầm vóc quốc gia”.
Kịch bản “ốc đảo bê tông” được lập trình sẵn. Hạ tầng kết nối thiếu hụt khi ngày khánh thành cận kề? Hoàn hảo! Vì càng bí, càng có cớ xin thêm. “Tằm ăn lá dâu” không vội, chỉ cần chắc. Mười sáu tỷ chỉ là vé vào cửa; phần còn lại đến từ những gói “giải cứu” giao thông nối dài vô hạn. Khi đã “đâm lao”, ai cũng phải theo—nhất là thế hệ sau, dưới lá cờ “niềm tự hào”.
Màn nhung khép lại khi 428 đại biểu bấm nút—một con số gọn gàng cho sự đồng thuận của Quốc hội Việt Nam. Đến lúc Tô Lâm đặt câu hỏi, vai diễn đã đổi: từ đồng hành sang giám sát. Hỏi để đứng ngoài trách nhiệm, chứ không phải để tìm lời giải.
Cuối cùng, di sản không phải một Changi thứ hai—Sân bay Changi vẫn là giấc mơ—mà là núi nợ chuyển giao trọn gói. Lợi nhuận đã bay, chỉ còn chúng ta ở lại… trả tiền vé.










