Trong khi Tô Lâm hí hửng với 100% phiếu thì có một sự kiện lạ tại sứ Chiều Nay.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này thì anh Chính nhanh chân sai đàn em sang cầu viện phương bắc, cũng chẳng biết đi đêm, đi ngày với nhau cái gì nhưng phương bắc cũng hứa vài thứ để hỗ trợ anh trong cuộc đua quyền lực.

„Trung Quốc khẳng định nhập nhiều hơn hàng hóa. Sẵn sàng chia sẻ cơ hội phát triển, ủng hộ Việt Nam xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ“.

„Tổng quản“ Chính đang diễn vai người con hiếu thảo, tất tả sang phương Bắc để thực hiện nghi thức „báo công“, hay nói trắng ra là đi xin cái giấy thông hành cho chiếc ghế đang lung lay giữa cơn bão quyền lực. Những lời hứa hẹn „nhập khẩu hàng hóa“ và „ủng hộ kinh tế tự chủ“ từ phía Thiên triều nghe mới ngọt ngào làm sao! Nó giống như việc con hổ hứa với con cừu rằng: „Cứ tự nhiên mà sống độc lập trong chuồng của ngươi, miễn là đừng bao giờ bén mảng tới chỗ gã thợ săn da trắng hay liên minh với bọn hàng xóm phương Tây“. Phải hiểu tự chủ ý là cứ ở đó, đừng chơi với Mỹ và bọn châu Âu, tụi tao lại ngại không bắt nạt được.

Cái khái niệm „tự chủ“ ở đây đã được định nghĩa lại một cách đầy sáng tạo: Tự mình chủ động chọn chủ nhân. Phương Bắc bụng phệ, miệng thì „chia sẻ cơ hội phát triển“, nhưng tay thì đã lăm lăm cái thòng lọng nợ nần và những dự án „vòng kim cô“ thế kỷ. Một kẻ đang vã mồ hôi hột tìm chỗ dựa để giữ ghế, một kẻ thì đang khát khao thu nạp thêm nô bộc trung thành để làm vùng đệm cho tham vọng bá chủ. Sự kết hợp này quả là „mỹ mãn“ trong cái hang ổ của những toan tính đê hèn.

Phải chăng chúng ta chỉ đang đổi từ một gông xiềng này sang một cái gông khác có khắc dòng chữ „Made in China“? Kẻ tiếp theo sẽ là ai? Có lẽ là bất kỳ kẻ nào biết quỳ đúng tư thế và cười đúng lúc khi nhìn về phía Bắc. Một tương lai thật „tự chủ“ trong sự kìm kẹp êm ái!

 

Tuấn Thành – Thoibao.de