Khai màn giữa cơn bão COVID-19, Quốc hội khóa 15 hứa hẹn là nơi hội tụ “tinh hoa”, nơi mỗi lá phiếu mang theo niềm tin cử tri. Nhưng chỉ ít lâu sau những lời chúc tụng, “kho tàng vô giá” bỗng hóa thành… danh sách cần rà soát. Những câu Kiều được Vương Đình Huệ nhắc lại theo lời Nguyễn Phú Trọng tưởng như lời hẹn 5 năm, rốt cuộc lại thành phép thử chưa đầy một nhiệm kỳ.
Chưa kịp “đợi ngày này năm sau”, công chúng đã chứng kiến các kỳ họp bất thường nối tiếp bất thường, như thể sự ổn định chỉ tồn tại trên giấy. Những gương mặt từng được tôn vinh lần lượt rời ghế, không phải vì hoàn thành sứ mệnh, mà vì không còn đủ tư cách để tiếp tục. Trớ trêu thay, ngay cả người từng đứng đầu nghị trường cũng không đứng ngoài vòng xoáy.
“Phi thường” chăng, khi tốc độ thay người nhanh hơn tốc độ giải quyết vấn đề? “Phi thường” chăng, khi niềm tin bị thử thách nhiều hơn thành quả được ghi nhận? Hay “phi thường” chỉ là cách gọi mỹ miều cho một thực tế khó chối: bộ máy không thiếu lời hay, nhưng lại thừa những điều khiến dân phải hoài nghi?
Sóng gió rồi sẽ qua, nhưng dấu hỏi thì còn đó. Và có lẽ điều “phi thường” nhất không nằm ở những biến động, mà ở sự im lặng trước những điều lẽ ra phải được nói rõ.










