Thời kỳ Tô Lâm: Công an mạnh hơn, dân vẫn phải im lặng chấp hành!

Tô Lâm giờ đây chính thức nắm cả hai ghế quyền lực tối cao: Tổng Bí thư và Chủ tịch nước. Nhiều người reo lên “thời đại mới”, nhưng sự thật phũ phàng là chẳng có gì mới.

Chỉ khác một điều: ngành Công an dưới tay ông được đẩy lên vị thế mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Từ kiểm soát thông tin, theo dõi dư luận, đến xử lý bất đồng chính kiến – tất cả đều được “tăng cường”. Còn người dân? Vẫn chỉ là đối tượng phải “nghe lệnh”, phải im lặng, phải chấp nhận mọi quyết định từ trên xuống.

Kịch tính thay, cái gọi là “tập trung dân chủ” giờ trở thành “tập trung quyền lực vào một người”. Các đời trước cũng thế: Nguyễn Phú Trọng kiêm nhiều ghế, rồi Tô Lâm tiếp tục mô hình ấy. Ghế ghế vẫn xoay, nhưng cơ chế thì không đổi. Dân vẫn đứng ngoài, nhìn các ông “hợp nhất quyền lực” như hợp nhất công ty, trong khi tiếng nói của họ vẫn bị coi là “phản động” hay “kích động”.

Đất nước không thiếu người tài, không thiếu ý kiến hay, nhưng lại thiếu cơ chế để dân thực sự tham gia. Khi một người nắm hết quyền lực, thì “dân chủ” chỉ còn là từ ngữ trang trí. Tô Lâm có thể mạnh tay hơn, nhưng dân vẫn phải sống trong vòng “nghe lệnh” quen thuộc. Liệu đây có phải “kỷ nguyên mới” hay chỉ là vở kịch cũ với diễn viên mới?

https://www.facebook.com/share/p/1B1hKeAi9s/