Chiều 16/4 tại Istanbul, trong IPU-152, ông Trần Thanh Mẫn cất giọng kêu gọi ngừng bắn, đàm phán hòa bình – nhịp điệu mượt mà như thuộc lòng từ lâu! Việt Nam bỗng hóa “trung tâm hòa giải” toàn cầu, cùng Cuba canh giữ hòa bình thế giới từ Trung Đông đến mọi điểm nóng. Mạng xã hội còn rầm rộ “kháng chiến online” chống Mỹ, bảo vệ Iran.
Trong nước thì sao? Quốc hội – cơ quan “quyền lực cao nhất” – chỉ là bù nhìn chuyên nghiệp: đồng thuận tuyệt đối, giơ tay như một, bấm nút không sai số. Mọi quyết định đã được định đoạt từ trước, vai trò còn lại chỉ là hợp thức hóa suông.
Ở quê nhà ông Mẫn là bù nhìn im thin thít, ra quốc tế lại hùng hổ làm trung tâm hòa giải. Sân khấu hai mặt hoàn hảo: trong nước không tranh luận, không phản biện; ngoài nước thì oai phong lẫm liệt kêu gọi đối thoại. Khi Quốc hội chỉ là cái máy đóng dấu, lời kêu gọi hòa bình nghe sao mà… giả tạo đến mức bi đát!










