Phải chăng chỉ khi dư luận dậy sóng, sự thật mới được phép xuất hiện? Việc thừa nhận thiếu tá CSGT ở Đắk Lắk truy đuổi dẫn tới cái chết của một học sinh lớp 11 không chỉ là diễn biến điều tra, mà là minh chứng cho một thực tế chua chát: công lý nhiều khi không tự vận hành, mà bị ép phải vận hành. Nếu không có video lan truyền, không có áp lực xã hội, liệu sự việc có được gọi đúng tên? Hay sẽ lại là một biên bản vô hồn với vài chữ “tai nạn đáng tiếc”, còn phần truy đuổi bị xóa sạch khỏi hồ sơ? Châm biếm ở chỗ, thứ buộc bộ máy lên tiếng không phải cơ chế giám sát nội bộ, mà là cơn bão từ người dân.
Càng nhìn càng lộ nghịch lý: lẽ ra sự thật phải dẫn dắt điều tra, nhưng ở đây dường như điều tra chạy theo sức nóng dư luận. Im lặng trước, thừa nhận sau — đó không giống phản xạ minh bạch, mà giống chiến thuật cầm cự cho tới khi không thể che nữa. Điều gây phẫn nộ không chỉ là truy đuổi dẫn đến chết người, mà là câu hỏi vì sao phải đợi dân gây áp lực mới có thừa nhận chính thức. Nếu một mạng người còn cần dư luận làm công tắc bật công lý, vậy hệ thống bảo vệ công lý đang ở đâu?
Đây không đơn thuần là một vụ việc cá biệt. Nó gợi lên nỗi lo lớn hơn: có bao nhiêu sự thật từng không có may mắn được mạng xã hội cứu ra khỏi bóng tối? Khi công lý phụ thuộc vào mức độ phẫn nộ công chúng, thì luật pháp dễ biến thành sân khấu chữa cháy hơn là chỗ nương tựa của dân. Sự thật lần này được kéo ra ánh sáng không phải vì hệ thống chủ động minh bạch, mà vì dư luận buộc cánh cửa phải mở.










