Một nam sinh tử vong, clip lan truyền, hình ảnh rõ, còi hụ rõ, người mặc sắc phục xuất hiện rõ, thậm chí khoảnh khắc quay đầu rời đi cũng rõ. Với người thường, từng ấy dữ kiện đủ dựng thành một bức tranh hoàn chỉnh. Nhưng khi bức tranh ấy chạm vào “quy trình”, mọi thứ bỗng mờ đi bằng câu quen thuộc: đang xác minh.
Lạ lùng thay, “đang xác minh” dường như luôn co giãn theo thân phận người liên quan. Với dân thường, mọi thứ thần tốc đến đáng kinh ngạc — truy danh tính nhanh, kết luận nhanh, xử lý nhanh. Nhưng khi bóng dáng người thực thi pháp luật xuất hiện, thời gian bỗng chậm như kéo dài vô hạn. Cùng một pháp luật, nhưng đồng hồ dường như chạy hai tốc độ.
Châm biếm ở chỗ, bằng chứng càng rõ, quy trình càng dài. Họp báo lùi, kết luận lùi, trách nhiệm lùi… chỉ có sự phẫn nộ của dư luận là không lùi. Và rồi màn kịch quen thuộc xuất hiện: đình chỉ công tác. Một động tác vừa đủ xoa dịu, vừa đủ tạo cảm giác “đã xử lý”, nhưng chưa trả lời được bản chất sự việc. Người ta không chỉ nghi ngờ một vụ việc, mà nghi ngờ cả cơ chế “câu giờ bằng thủ tục”. Bởi nếu đổi vai — nếu người bỏ mặc hiện trường là một công dân thường — liệu có cần gần một tuần để xác minh tên tuổi?
Sự thật không cần quá nhiều thời gian khi bằng chứng đã hiện diện. Cái cần thời gian, nhiều khi chỉ là cách làm nguội dư luận. Và khi “đang xác minh” bị biến thành nghệ thuật trì hoãn, niềm tin vào công lý cũng bị kéo lùi theo từng ngày.
https://www.facebook.com/share/p/18A73n6XCo/










