Mỗi khi các siêu dự án nghìn tỷ được vẽ ra từ những phòng máy lạnh, bài ca „hy sinh vì lợi ích chung“ lại được giới quan chức đồng thanh cất lên một cách đầy cảm động. Nhưng hãy lột trần sự thật cay đắng ấy: từ thuở khai hoang lập ấp đến nay, dân không hy sinh thì ai vào đây hy sinh? Người dân cúi đầu nhường đi mảnh đất tổ tiên, nguồn sinh kế trọn đời, để rồi thứ họ nhận lại sau những lời hứa hẹn hoa mỹ là đòn trừng phạt cắt điện nước giữa ngày hè đổ lửa, là mồ mả cha ông bị máy xúc nghiền nát trong đêm.
Sự châm biếm đạt đến đỉnh điểm khi những dự án này được xây bằng tiền thuế của dân, nhưng đất đai đối ứng lại được dâng trọn cho các tập đoàn thân hữu phân lô bán nền, đẩy giá bất động sản lên trời. Nếu dự án thành công, quan chức và doanh nghiệp chia nhau lợi nhuận kếch xù; nếu thất bại thành dự án ma, nợ công lại trút ngược lên đầu người đóng thuế.
Người dân lủi thủi ở các khu tái định cư nham nhở, thiếu điện thiếu nước, trong khi con em họ cả đời không mua nổi một túp lều che mưa nắng trên chính mảnh đất mình từng sở hữu. Đừng dùng những danh từ hoa mỹ để lừa mị nữa, vì khi đến mồ mả tổ tiên cũng bị san phẳng, người dân đã chẳng còn gì để mà hy sinh!









