Nền hành chính nước nhà đang sở hữu một nghịch lý đạt tốc độ „vũ trụ“ khiến người dân cười ra nước mắt. Một lá đơn khiếu nại mất đất, mất nhà, đòi quyền lợi hợp pháp có thể nằm im lìm trong tủ kính hết năm này qua tháng khác, qua bao thế hệ lãnh đạo vẫn trơ trơ như đá vững như đồng. Câu trả lời nhận được luôn là „đang xem xét“, „chờ xác minh“ với quy trình rùa bò dài đằng đẵng.
Thế nhưng, chỉ cần một vài thao tác gõ phím, một dòng bình luận hay một bài đăng bày tỏ chính kiến trên mạng xã hội, bộ máy lập tức kích hoạt chế độ „thần tốc“. Lực lượng chức năng vào cuộc nhanh như một tia chớp để định vị, truy tìm và gửi giấy mời làm việc ngay trong ngày.
Nguồn lực công thay vì đổ vào việc thanh tra, dẹp nạn tham nhũng, trả lại công bằng cho nạn nhân bị thu hồi đất đai, thì lại được ưu tiên tối đa cho việc „canh bẫy“ chữ nghĩa. Người dân đau đớn nhận ra, tiếng khóc mất nhà của họ không có trọng lượng bằng một nút chia sẻ trên mạng xã hội. Một bộ máy chỉ nhanh nhạy khi cần bịt miệng phản biện nhưng lại tê liệt trước lời kêu cứu của dân sinh, thì đó là một bộ máy đang vận hành vì sự an toàn của chiếc ghế quyền lực, chứ tuyệt nhiên không phải vì nhân dân!










