Tiếng rầm rập của những xưởng in báo giấy lớn nhất TP HCM cuối cùng đã im bặt. Việc tờ Tuổi Trẻ ra số giấy cuối cùng, trong khi hàng loạt cái tên gạo cội như Người Lao Động, Pháp luật TP.HCM, hay Thời báo Kinh tế Sài Gòn chính thức bị khai tử không đơn thuần là câu chuyện của kỷ nguyên số. Đó là một đám tang tập thể đầy âm thầm của những tiếng nói từng một thời gai góc, gai góc đến độ buộc phải „hoàn thành sứ mệnh“ theo một kịch bản đã được viết sẵn từ nửa thế kỷ trước.
Thật châm biếm khi nhìn lại lịch sử: số phận của những tờ báo này không khác gì số phận của tờ Tin Sáng 45 năm về trước. Họ được dung dưỡng, được cho phép „sống sôi nổi“ để tạo ra ảo ảnh về một nền báo chí đa chiều, tự do và năng động của mảnh đất phương Nam.
Nhưng khi ngọn cờ quản lý siết chặt và cái gọi là „quy hoạch báo chí“ chạm đến đỉnh điểm, tất cả những cá tính độc lập đều phải quy phục hoặc biến mất. Bản chất của sự „hoàn thành nhiệm vụ“ này chính là một cuộc thanh lọc toàn diện, đưa toàn bộ hệ thống thông tin về một màu đồng nhất. Khi những trang giấy gai góc chuyển thành phiên bản điện tử vô hồn hoặc ngưng hoạt động, độc giả bỗng nhận ra: thứ vừa chết đi không chỉ là những tờ báo, mà chính là quyền được nghe những sự thật trần trụi.










