Nghi vấn ông Nguyễn Hòa Bình đổi vốn chính trị lấy đất vàng

Lịch sử chính trường luôn có những khoảnh khắc mà một câu nói bình thường bỗng chốc hóa thành bản án treo lơ lửng. Lời cảnh báo đanh thép của Tổng Bí thư về việc „tay đã nhúng chàm thì không thể chống được tham nhũng“ tại Hội nghị ngành Kiểm sát không đơn thuần là một bài giảng đạo đức. Đó là tiếng sấm trước cơn mưa giông, một mũi tên bọc nhung nhưng bén nhọn hướng thẳng vào hàng ghế VIP – nơi vị „bao công“ tối cao đang ngồi với gương mặt cố giữ vẻ bình thản.

Làm sao một thiếu gia trẻ tuổi như Nguyễn Tuấn Anh lại có thể sở hữu „phép thuật“ hô biến ra mạng lưới 8 công ty thần tốc đến thế, nếu không có cái bóng vĩ đại của người cha che chở? Sự xuất hiện của người cha vợ họa sĩ trong danh nghĩa các doanh nghiệp „ma“ giống như một nét vẽ bi hài: họ dùng nghệ thuật để tô vẽ cho những cú áp phe đất đai, biến các khu đất vàng tại Quảng Ngãi – nơi cựu Phó Bí thư từng „nếm mật nằm vùng“ – thành tài sản riêng của gia tộc.

 Khi chiếc ghế chống tham nhũng bị lung lay bởi chính vết chàm của người ngồi trên nó, vỡ kịch „đốt lò“ mới thực sự bước vào hồi gay cấn nhất. Dư luận không còn hỏi bao giờ củi vào lò, mà đang nín thở chờ xem khi nào chiếc mặt nạ công lý chính thức rơi xuống.

https://www.facebook.com/share/p/1Cn19U5UTS/