Chỉ vài ngày trước giờ G, quy định bắt buộc lắp ghế ô tô cho trẻ em bỗng quay xe đột ngột với đề xuất „chỉ nhắc nhở chứ không phạt“. Một màn lật kèo ngoạn mục khiến hàng triệu gia đình ngơ ngác, ngỡ ngàng.
Người dân vì tin vào những lời đe dọa xử phạt trước đó đã phải bấm bụng vét túi, thậm chí vay mượn để sắm chiếc ghế vài triệu đồng, có người còn tính chuyện đổi cả xe lớn. Để rồi cuối cùng, họ nhận ra mình vừa bị lừa một vố đau đớn khi luật ban hành hôm trước, hôm sau đã vội vã sửa đổi. Nhà quan làm luật chỉ tốn một giọt mực ký tên, nhưng cái giá của „sợi dây kinh nghiệm“ rút hoài không hết ấy lại được tính bằng mồ hôi nước mắt và tiền bạc của dân.
Việc bảo vệ trẻ em bỗng chốc trở thành một bức bình phong cho sự yếu kém, tùy hứng trong khâu khảo sát và quản lý. Khi chính sách được ban hành theo kiểu „đánh trống bỏ dùi“, thứ mất đi không chỉ là tiền của, mà chính là chút niềm tin ít ỏi còn sót lại của người dân vào những văn bản đóng dấu đỏ.










