„Tại sao cứ phải là XHCN?“ — một câu hỏi tưởng đơn giản nhưng lại chạm đúng vào cuộc tranh luận lớn về con đường phát triển của Việt Nam. Bởi lịch sử nhân loại chưa bao giờ chỉ có một công thức duy nhất để đi đến thịnh vượng. Có quốc gia chọn mô hình này, có nước chọn mô hình khác, có nơi liên tục điều chỉnh để thích nghi với thực tế.
Vậy điều quan trọng nhất có lẽ không nằm ở cái tên của một mô hình, mà ở kết quả cuối cùng: người dân có sống tốt hơn không, có được bảo vệ bởi pháp luật không, có cơ hội phát triển và đóng góp ý kiến vào những vấn đề quan trọng của đất nước hay không?
Một mô hình dù được gọi bằng cái tên đẹp đến đâu cũng không thể tự động tạo ra hạnh phúc. Và một khẩu hiệu dù được lặp lại bao nhiêu lần cũng không thể thay thế cho những câu trả lời bằng đời sống thực tế. Nếu mục tiêu là dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, thì những câu hỏi phản biện không nên bị xem là điều khó chịu. Ngược lại, chính khả năng đặt câu hỏi, tranh luận và nhìn thẳng vào những điều chưa hoàn hảo mới giúp một xã hội tiến lên. Bởi một đất nước mạnh không phải là nơi không ai được hỏi „tại sao“, mà là nơi người dân có thể hỏi và được quyền tìm kiếm câu trả lời.










