Bên trong Quốc hội Úc, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm được đón tiếp trọng thể trong khuôn khổ chuyến thăm nhằm thúc đẩy quan hệ Việt Nam–Úc. Hai nước cũng công bố các thỏa thuận hợp tác mới, cho thấy Canberra và Hà Nội đang đặt nặng lợi ích chiến lược, kinh tế và ngoại giao.
Nhưng bên ngoài những nghi lễ ngoại giao ấy, các thành viên cộng đồng người Việt tại Úc tổ chức biểu tình, mang theo biểu ngữ và lên tiếng về tự do, dân chủ và nhân quyền. Với họ, những cái bắt tay ngoại giao không thể khiến các lo ngại về hồ sơ nhân quyền biến mất. Human Rights Watch cũng kêu gọi Australia sử dụng quan hệ song phương để thúc đẩy cải thiện nhân quyền tại Việt Nam. Một bên là nghi thức ngoại giao, một bên là tiếng nói phản đối — và cả hai cùng tồn tại ngay trước tòa nhà Quốc hội.
Trớ trêu ở chỗ, ngoại giao vốn rất giỏi tạo ra những bức ảnh đẹp: quốc kỳ, thảm đỏ, đại bác và những cái bắt tay. Nhưng phía sau ống kính, những bất đồng về nhân quyền vẫn không tự biến mất. Câu hỏi đặt ra cho Canberra là: lợi ích chiến lược có thể đi cùng sức ép nhân quyền đến đâu? Còn với cộng đồng người Việt phản đối, cuộc biểu tình cho thấy một thực tế khó phủ nhận: dù chính phủ hai nước ngày càng xích lại gần nhau, vẫn tồn tại những tiếng nói muốn Australia nhìn thấy một Việt Nam khác — nơi các quyền tự do mà họ cho là cần được bảo vệ vẫn còn là vấn đề chưa thể gấp lại sau những nghi lễ ngoại giao.










