Sự xói mòn niềm tin của công chúng vào bộ máy công quyền ở Việt Nam vừa được khắc họa rõ nét qua tiếng nói thẳng thắn của Đại tá Trần Nhung, cựu Tổng biên tập báo Cựu Chiến Binh, khi bàn về vụ tai nạn thương tâm cướp đi sinh mạng của nữ sinh Đỗ Ngọc Phương Thùy cách đây tròn một năm tại Hà Nội.
Nhìn nhận lại sự việc, ông Trần Nhung đã chỉ ra rằng không ai lên án rủi ro tai nạn giao thông, mà điều khiến dư luận phẫn nộ chính là cách ứng xử mập mờ, bưng bít của toàn bộ hệ thống chính trị ở Việt Nam.
Theo đó, nếu một người dân bình thường gây tai nạn, truyền thông chính thống và cơ quan công an đã lập tức vào cuộc minh bạch; đằng này, vì tài xế gây án là một cựu Đại biểu Quốc hội và có vợ giữ chức Bộ trưởng.
Điều đáng nói, theo Đại tá Trần Nhung, vụ việc bỗng rơi vào im lặng khó hiểu suốt nhiều tháng trời, không một dòng tin chính thức, không một kết luận điều tra công khai từ phía cơ quan bảo vệ pháp luật.
Theo phân tích của cựu Tổng Biên tập, việc gia đình nạn nhân và người gây tai nạn có thể đã thỏa thuận bồi thường để khép lại vụ kiện là một hành động có thể chấp nhận nếu được công khai ra ánh sáng.
Thế nhưng, chính sự che giấu, không minh bạch của các giới chức mới là ngòi nổ kích hoạt sự phẫn nộ của xã hội, trực tiếp làm sụp đổ niềm tin vào sự nghiêm minh của pháp luật.
Hiện tượng này xuất phát từ hai nguyên nhân cốt lõi: một là thói quen muốn giữ thể diện bằng mọi giá cho quan chức cấp cao, và hai là sự thoái thác, không dám thực hiện nghiêm túc chức năng nhiệm vụ của truyền thông nhà nước cùng các cơ quan thực thi công lý.
Khi luật pháp bị uốn cong để bảo vệ đặc quyền cho các lãnh đạo thay vì sự công bằng chung, hệ lụy để lại không chỉ là sự bất bình trong dân chúng, mà còn là sự xói mòn tận gốc rễ đối với uy tín của toàn bộ hệ thống chính trị Việt Nam.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










