Một cú va chạm có thể chỉ kéo dài vài giây, nhưng hậu quả thì có thể kéo dài cả một đời. Theo lời một nhân chứng được dẫn lại, sau khi gây tai nạn khiến nữ sinh Đỗ Ngọc Phương Thùy tử vong trên đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội ngày 30/5/2025, người lái BMW được báo chí nhà nước viết tắt là N.S.C. không ở lại đưa nạn nhân đi viện. Nhân chứng kể rằng người này “nhìn ông bố, nhìn ông con”, rồi “cầm cái cặp táp lững thững đi thôi”.
Nếu lời kể ấy phản ánh đúng những gì đã xảy ra, thì điều khiến người ta ám ảnh không chỉ là tiếng va chạm, mà còn là hình ảnh một người bước đi sau tai nạn. Một bên là nạn nhân và gia đình trong khoảnh khắc sinh tử; một bên là chiếc cặp táp và những bước chân “lững thững”. Sự tương phản ấy đặt ra câu hỏi nhức nhối: sau một vụ tai nạn chết người, trách nhiệm và sự đồng cảm đã nằm ở đâu?
Đương nhiên, lời kể của nhân chứng cần được đối chiếu với hồ sơ, kết luận điều tra và các chứng cứ khách quan. Nhưng nếu đúng như nhân chứng mô tả, đây không còn là câu chuyện đơn giản về một vụ va chạm giao thông. Đó là câu hỏi về cách một con người ứng xử khi người khác đang nằm giữa ranh giới sống – chết. Một mạng người đã mất, còn chiếc cặp táp thì vẫn có thể được xách đi. Nhưng câu hỏi về trách nhiệm thì không thể cứ thế mà “lững thững” bước qua.









