Chính phủ Việt Nam vừa phát đi một tín hiệu mạnh mẽ về việc cải tổ khu vực kinh tế nhà nước, khi Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà yêu cầu nghiên cứu cơ chế đặc thù để thuê và bổ nhiệm tổng giám đốc tại các tập đoàn là Doanh nghiệp Nhà nước.
Với mục tiêu đến năm 2030, 100% Doanh nghiệp Nhà nước phải áp dụng chuẩn mực quản trị của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế, đây được coi là một bước đi nhằm xóa bỏ lối quản lý kinh doanh lỗi thời.
Tuy nhiên, các chuyên gia quản trị đã chỉ ra một “tử huyệt” trong chủ trương này, đó là sự xung đột giữa các chuẩn mực quốc tế và quy định “bắt buộc” phải là Đảng viên mới được làm lãnh đạo ở Việt nam.
Trong nhiều thập kỷ, tiêu chí “bất di bất dịch” này đã tồn tại, theo đó để ngồi vào ghế lãnh đạo trong hệ thống chính trị Việt Nam bắt buộc phải là Đảng viên Đảng CSVN.
Khi đó, hệ thống này ưu tiên phẩm chất chính trị “Hồng” hơn “Chuyên” – tức năng lực chuyên môn, từ đó dẫn đến tình trạng nhiều lãnh đạo có thâm niên công tác nhưng lại thiếu tư duy quản lý.
Khi bước sang nền kinh tế thị trường, đa số các Đảng viên lãnh đạo đã nhanh chóng bộc lộ sự tha hóa của đạo đức, và đấy là lý do của sự xuất hiện câu cửa miệng: “thằng ấy là Đảng viên như mà tốt!” lan truyền trong xã hội.
Công luận đặt câu hỏi: Làm thế nào để một chuyên gia tài năng, thậm chí là một CEO người nước ngoài điều hành hiệu quả có thể được làm lãnh đạo khi họ không phải là Đảng viên?
Nếu một người được thuê về làm lãnh đạo nhưng khi các quyết định quan trọng của họ đưa ra vẫn phải thông qua “thủ tục” xin ý kiến Đảng ủy theo cơ chế cũ, thì việc trao quyền lãnh đạo có thực chất hay không?
Một “Kỷ nguyên mới” thực thụ đòi hỏi sự cởi mở trong việc sử dụng nhân tài, nơi thành tích và hiệu quả công việc phải được xếp trên các mác đảng viên. Đây, chính là thước đo cho bản lĩnh cải cách của Tổng Bí thư Tô Lâm sau Đại hội 14.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










