Thật là một kịch bản hài hước đen tối: Một vị chủ tịch xã, vốn bận rộn với việc xác nhận sơ yếu lý lịch và hòa giải tranh chấp hàng xóm, bỗng chốc được trao „thượng phương bảo kiếm“ tại Khoản 1 Điều 84 của Nghị định 109/2026 để tước bằng hành nghề của luật sư. Liên đoàn Luật sư Việt Nam đã phải gửi văn bản khẩn thiết tới Chính phủ và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, bởi nếu không, giới bào chữa sẽ sớm trở thành những con cừu non run rẩy trước „cái uy“ của chính quyền cấp cơ sở.
Làm sao một nghị định dưới luật lại có thể ngang nhiên chà đạp lên luật Luật sư, tự tạo ra những mức phạt và thẩm quyền xử phạt đậm mùi „hình sự hóa“ các quan hệ hành nghề như Điều 8 và Điều 12? – Đây không đơn thuần là sự sai sót trong soạn thảo, mà là một nỗ lực nhằm thuần hóa giới luật sư, biến họ thành những kẻ tư vấn „ngoan ngoãn“ thay vì là người bảo vệ công lý độc lập.
Khi thẩm quyền bị lạm dụng để bóp nghẹt tiếng nói phản biện, thì sự bình đẳng trước pháp luật chỉ còn là một giấc mơ xa xỉ. Nếu Nghị định 109 không bị đình chỉ, công lý sẽ bị mang ra „xử trảm“ ngay tại trụ sở ủy ban xã, nơi mà bằng cấp và kinh nghiệm bào chữa hàng chục năm của một luật sư bỗng chốc vô giá trị trước một quyết định hành chính cảm tính. Thật là một bước lùi kinh điển, đẩy sự minh bạch pháp lý vào ngõ cụt của cơ chế quyền lực tùy tiện.
https://www.facebook.com/share/p/1D8D6eno6v/










