Thêm một chuyến thị sát, thêm những chỉ đạo dồn dập, thêm những mệnh lệnh “phải quyết liệt hơn”, nhưng câu hỏi người dân đặt ra vẫn cũ: vì sao những vấn đề ông Tô Lâm nêu — kẹt xe, ngập nước, ô nhiễm, giải ngân trì trệ — vẫn tồn tại sau vô số cuộc họp? Châm biếm ở chỗ, các căn bệnh đô thị được mô tả như vừa mới phát hiện, trong khi chúng đã kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ.
Yêu cầu tăng trưởng hai con số nghe hùng hồn, nhưng nếu nền móng pháp lý rối ren, quy hoạch chồng chéo và đầu tư công tắc nghẽn, khẩu hiệu liệu có đẻ ra thực tế? Đáng chú ý hơn, Long Thành tiếp tục trở thành biểu tượng của nghịch lý: dự án mang danh động lực quốc gia nhưng lại gắn với những cảnh báo tiêu cực, lãng phí, thậm chí thất thoát từ chính người đứng đầu. Khi lãnh đạo phải công khai bức xúc về dự án 16 tỷ USD, điều đó không chỉ là lời nhắc nhở cấp dưới, mà còn là lời thú nhận rằng bộ máy đang có vấn đề.
Bảy lần làm việc trong một năm cho thấy sự dồn lực bất thường, nhưng cũng làm lộ một thực tế khó nói: càng nhiều chỉ đạo, càng thấy nút thắt chưa được tháo. Nếu các chuyến công tác chỉ lặp lại mệnh lệnh và thúc ép, người dân có quyền hỏi liệu đây là điều hành thực chất hay tuần hoàn của khẩu hiệu. Thành phố không thiếu lời hứa; điều thiếu là kết quả đủ để dân tin.










