Những lời hứa về năm 2030, 2045 nghe hùng tráng như bản thiết kế tương lai, nhưng với công nhân chật vật tiền trọ, giá điện, bữa ăn từng ngày, viễn cảnh ấy nhiều khi xa như một khẩu hiệu treo tường. Châm biếm ở chỗ, người lao động cần sống nổi qua cuối tháng, còn họ lại được nghe chuyện quốc gia hùng cường hai thập niên tới. Khi ông Tô Lâm nói phải chăm lo nhà ở, y tế, trường học cho công nhân, công chúng có quyền hỏi: đó là cam kết mới hay sự nhắc lại những điều lẽ ra phải thành hiện thực từ lâu?
Trớ trêu hơn, lực lượng được gọi là “tiên phong” lại đang mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn có việc nhưng không có tích lũy, làm ra tăng trưởng nhưng không cảm được tăng trưởng. Nhà ở xã hội càng là nghịch lý phơi bày khoảng cách giữa chính sách và đời sống: nói cho công nhân, nhưng nhiều lợi ích lại chảy về nhóm có quyền tiếp cận hơn. Khi chi phí sinh tồn tăng nhanh hơn thu nhập, những diễn văn đạo lý dễ bị nghe như lời an ủi rỗng.
Cay đắng nhất là điều người lao động cần không phải tầm nhìn vĩ mô, mà là một hệ thống khiến họ sống có phẩm giá. Nếu lời nói tiếp tục đi trước hiện thực quá xa, người dân sẽ không coi đó là lãnh đạo truyền cảm hứng, mà chỉ là một vòng lặp khẩu hiệu quen thuộc.










