Thật là một vở bi hài kịch đỉnh cao của sự quản lý: Một bác sĩ dành cả thanh xuân, đổ mồ hôi và nước mắt suốt hàng chục năm trên giảng đường và phòng mổ để đổi lấy đôi bàn tay cứu người, nhưng cuối cùng „sinh mạng nghề nghiệp“ lại nằm gọn trong túi áo của một Chủ tịch UBND tỉnh. Theo Nghị quyết 21/2026, từ nay, chuyên môn y học không còn là thước đo cao nhất; thay vào đó, sự tồn vong của một người thầy thuốc lại phụ thuộc vào cái gật đầu của một cá nhân có khi cả đời chưa từng cầm đến ống nghe, nhưng lại sở hữu tấm bằng lý luận chính trị „vạn năng“.
Sự châm biếm lên đến tột độ khi những lĩnh vực đặc thù, đòi hỏi sự kiểm định khắt khe của hội đồng chuyên môn, nay lại bị biến thành một thủ tục hành chính „xin – cho“ rẻ rúng. Một vị chủ tịch tỉnh, với hàng núi việc từ kinh tế đến an ninh, lấy đâu ra thời gian và trình độ để thẩm định đạo đức hay tay nghề của một y sĩ? Câu trả lời rất đơn giản: Cấp dưới trình, cấp trên ký.
Đây không phải là tinh giản, đây là một bước lùi kinh khủng, biến trí thức thành những kẻ tôi tớ của quyền lực chính trị. Khi một luật sư hay bác sĩ phải cúi đầu trước một chữ ký không mang tính chuyên môn, thì sự sáng tạo và tận tâm sẽ chết dần. Chúng ta đang xây dựng một xã hội thượng tôn pháp luật hay đang thiết lập một hệ thống mà ở đó, bằng cấp chuyên môn chỉ là tờ giấy lộn nếu không được sự bảo chứng của những người nắm giữ „đạo đức cách mạng“ trên ghế ủy ban?










