Vụ tấn công tại phường Ba Đồn không đơn thuần là một hành động bộc phát của kẻ quẫn trí; nó mang dáng dấp của một „phép thử sức nén“ được tính toán kỹ lưỡng để thiết lập trạng thái quản trị bằng nỗi sợ. Thật nực cười khi một đại úy hình sự, được trang bị tận răng từ kỹ năng đến vũ khí, lại dễ dàng bị vô hiệu hóa ngay tại „hang ổ“ của mình. Đây không phải sự yếu kém đơn thuần, mà là chiến thuật „tạo ra hỗn loạn để siết chặt gông cùm“.
Việc để những hình ảnh máu đổ ngay trong phòng trực ban lan truyền chóng mặt chính là cách giới tinh hoa gửi đi một thông điệp độc hại: Kích động lòng thù hận trong lực lượng hành pháp để họ sẵn sàng „xuống tay“ tàn bạo hơn, đồng thời tạo cái bẫy tâm lý để quân sự hóa cảnh sát, biến mỗi đồn công an thành một pháo đài bất khả xâm phạm trước dân chúng.
Sâu xa hơn, đây là sự vận hành của một „van xả áp suất giả tạo“. Khi công lý bị bóp nghẹt đến mức tuyệt vọng, hệ thống thay vì cải cách lại chọn cách để những vụ xung đột lẻ tẻ xảy ra nhằm „đốt cháy“ những cá nhân uất ức nhất, rồi gán nhãn họ là „tội phạm nguy hiểm“ để hợp thức hóa việc xóa sổ các quyền tự do cơ bản. Tiếng hét „không phục“ của người dân là thật, nhưng nỗi đau đó đã bị biến thành tư liệu truyền thông cho một kịch bản đen tối. Trong vòng xoáy bạo lực không hồi kết này, cả sĩ quan cấp dưới lẫn dân thường đều chỉ là những con tốt thí tội nghiệp, phục vụ cho tham vọng duy trì quyền lực tuyệt đối của những kẻ đứng sau bức màn nhung.










