Tô Tổng: Sự yếu kém ngoại giao hay chiến thuật „giả nai“ thần sầu?

Màn trình diễn của ông Anh Rừng tại Đối thoại Shangri-La vừa qua đã để lại một dấu ấn khó phai, nhưng không phải vì tầm vóc vĩ đại, mà vì những tràng cà lăm, giật cục đầy hoang mang như một cỗ máy lỗi thời. Thật nực cười khi một người quyền lực tối thượng, thét ra lửa ở trong nước, lại đứng rúm ró trước báo giới quốc tế, quên trước quên sau và phải bám chặt lấy chiếc tai nghe phiên dịch như phao cứu sinh.

Nhưng chớ vội khinh suất! Giới phân tích chính trị đang rỉ tai nhau một giả thuyết động trời: Phải chăng sự vụng về, nói năng lắp bắp ấy chỉ là một vở kịch được dàn dựng đỉnh cao? Việc cố tình tạo ra hình ảnh một ông già lóng ngóng, không thạo ngoại ngữ chính là chiến thuật „giả heo ăn hổ“ nhằm đánh lạc hướng phương Tây, khiến họ hạ thấp cảnh giác trước một cái đầu lạnh đầy mưu mô đứng sau cánh gà.

Sự thật trần trụi hay vở kịch mưu sâu? Dù là gì thì cư dân mạng cũng được phen cười ra nước mắt khi nhớ lại những buổi thuyết giảng về „Kinh tế thị trường định hướng XHCN“ cho các giáo sư Harvard. Hóa ra, khi ra biển lớn, thứ ngôn ngữ duy nhất giúp các vị bám trụ không phải là tiếng Anh, mà là sự áp đặt và thói quen độc thoại. Một nguyên thủ cắm mặt đọc giấy bỗng chốc trở thành biểu tượng cho cả một hệ thống: Mạnh mẽ khi đàn áp dân lành, nhưng lại run rẩy, ngơ ngác khi bước ra ánh sáng văn minh thế giới.

https://www.facebook.com/share/p/1Lq42i4v3k/