Thật là một nghịch lý đỉnh cao đầy tính châm biếm sâu cay! Vị quan chức đứng đầu ngành quản lý thông tin mang cái tên rất đẹp – Lê Quang Tự Do – nhưng những chính sách mới nhất được vạch ra lại khiến người ta cảm thấy hai chữ „tự do“ trở nên xa xỉ hơn bao giờ hết. Đỉnh điểm của sự sáng tạo pháp lý chính là đề xuất: Chia sẻ lại tin tức từ chính các cơ quan báo chí trong nước có thể bị „vịn“ với mức phạt lên tới 50 triệu đồng.
Báo chí chính thống vốn được ca ngợi là dòng thông tin chuẩn xác, là „lá chắn“ chống tin giả. Nhưng giờ đây, khi người dân làm cái việc lương thiện là lan tỏa thông tin chính thống đó, họ lại đối mặt với nguy cơ bay mất vài tháng lương! Phải chăng thông tin giờ đây giống như thứ hàng hóa độc quyền, chỉ được nhìn ngắm chứ cấm ngón tay chạm vào bấm nút „share“? Người ta hô hào chuyển đổi số, khuyến khích người dân tiếp cận thông tin, nhưng lại giăng sẵn một cái bẫy tài chính trị giá 50 triệu đồng ngay dưới chân họ.
Cái tên „Tự Do“ bỗng chốc trở thành một lời thách thức đầy kịch tính. Khi không gian mạng bị bóp nghẹt bởi những quy định hành chính khô cứng và vô lý, thì sự kiểm soát này không còn là bảo vệ an ninh mạng nữa, mà là một sự đả kích trực diện vào quyền được tiếp cận và chia sẻ sự thật của công chúng!






