Bóng tối của sự áp đặt đang phủ lên những mảnh đời lam lũ. Nghe xót xa thay cái triết lý “đầy tớ phục vụ nhân dân” khi thực tế, người dân lại bị đối xử như những kẻ đối đầu tiềm năng cần kiểm soát. Hãy nhìn vào những bờ xôi ruộng mật bị thâu tóm với cái giá rẻ mạt dưới danh nghĩa „quy hoạch“, đẩy bao gia đình vào cảnh trắng tay, ly tán.
Nhìn vào những hóa đơn điện tăng phi mã gặm nhấm bữa cơm của người lao động nghèo, trong khi tiếng kêu than của họ chỉ nhận lại sự im lặng lạnh lùng từ các phòng kính máy lạnh.
Từ mạng xã hội bị siết chặt đến gánh hàng rong bị dẹp bỏ, quyền lực đang nhân danh trật tự để bóp nghẹt sinh kế của kẻ yếu thế. Một chính quyền xây dựng quyền lực bằng cách xem dân như „kẻ thù“ để đề phòng, thay vì xem là gốc rễ để vun vén, thì cái nền móng ấy đang tự rạn nứt. Đừng quên bài học xương máu của lịch sử: Nước có thể chở thuyền nhưng sóng dữ cũng sẵn sàng lật nhào những con thuyền ngạo mạn. Sức chịu đựng của nhân dân có giới hạn; đẩy họ vào đường cùng của sự bế tắc chính là phát súng tự hủy hoại tương lai của chính mình!










