Mạng xã hội lại được một phen lên đồng vì những đề thi Ngữ văn „đổi mới“. Người ta tung hô những câu hỏi vĩ mô, mang tầm vóc vũ trụ, ép những đứa trẻ chưa lớn phải bàn chuyện quốc gia đại sự, kiến tạo tương lai. Giới quản lý hí hửng viện dẫn hai chữ “không gian mở” như một chiến tích cải cách vĩ đại.
Mở cái gì khi đáp án chấm thi vẫn nằm im lìm trong chiếc tủ sắt của sự giáo điều? Đề bài thì rêu rao tự do sáng tạo, nhưng nếu học sinh dám viết thật, dám đi ngược lại hệ tư tưởng chính thống hay dòng văn mẫu đã định sẵn, cái kết nhận về sẽ là những điểm số chạm đáy. Đó không phải là mở, đó là một màn kịch châm biếm đỉnh cao: mở cửa chuồng nhưng vẫn buộc xích vào chân chim!
Chúng ta thèm khát có những bộ óc kiệt xuất, những Steve Jobs mang dòng máu Việt. Nhưng làm sao thiên tài có thể lộ diện từ một chiếc máy dập khuôn mẫu, nơi sự trung thực bị bóp nghẹt và những bài văn rỗng tuếch, sáo rỗng được ca tụng? Ra đề nghe hay không bằng làm thật. Thay vì tô vẽ những ảo vọng vĩ mô, ngành giáo dục hãy dũng cảm đập tan xiềng xích của lối tư duy áp đặt. Bằng không, mọi cuộc thi Văn cũng chỉ là nơi luyện tập cho những kẻ nói dối tài ba tương lai!










