Một kịch bản cũ kỹ mang tên „tầm nhìn thế kỷ“ lại vừa được lôi ra khỏi ngăn kéo để trình diễn cho người dân Thủ đô! Dự án siêu đại lộ ven sông Hồng được tung hô lên tận mây xanh với những phối cảnh 3D lộng lẫy, hứa hẹn một tương lai thịnh vượng thay da đổi thịt. Nhưng hỡi ôi, những lời „rót mật vào tai“ này sao nghe quen thuộc đến rợn người. Hơn hai thập kỷ trước, người dân Thủ Thiêm cũng từng ngơ ngác tin vào cái bánh vẽ „biểu tượng tương lai“ ấy để rồi ngậm ngùi dâng hiến đất đai, nhà cửa.
Để rồi hôm nay, thứ duy nhất sừng sững ở Thủ Thiêm không phải là một thiên đường đáng sống, mà là những cuộc đời bị băm nát bởi vòng xoáy khiếu kiện, giải tỏa và những giọt nước mắt u uất kéo dài suốt hai mươi năm chưa có hồi kết.
Dự án thì được xây bằng bê tông cốt thép lấy từ tiền thuế của dân, nhưng niềm tin thì chỉ có thể xây bằng xương máu của sự trung thực. Vết sẹo nhức nhối mang tên Thủ Thiêm vẫn còn nằm sờ sờ ra đó như một tấm gương nhãn tiền, như một lời nhắc nhở đanh thép khắc cốt ghi tâm rằng: Đừng bao giờ nghe những gì quy hoạch vẽ ra, hãy nhìn thẳng vào những gì họ đã xé nát trong quá khứ!










