Thời đại số mang đến một đặc quyền nực cười: người dân có quyền đóng thuế, nhưng không có quyền hoài nghi! Hiến pháp bảo hộ quyền tự do ngôn luận, cho phép công dân phân tích, bình luận và phản biện các vụ án dựa trên lý lẽ. Thế nhưng, cơ quan điều tra lại đang chọn cách lên mạng xã hội phát đi những tối hậu thư hăm dọa, biến không gian ảo thành một phiên tòa bỏ túi nhằm trấn áp bất kỳ ai dám đi ngược lại định hướng của nhà đài.
Thật là một bước tiến vĩ đại của tư duy tư pháp khi người ta đánh đồng việc „bênh vực nghi can“ với „đồng lõa phạm tội“. Nguyên tắc cốt lõi „suy đoán vô tội“ bỗng chốc bị ném vào sọt rác. Chỉ cần một dòng trạng thái thắc mắc về chứng cứ, một bình luận đòi hỏi sự minh bạch, lập tức bộ máy quyền lực sẽ dán nhãn „kích động, chống phá“ để răn đe.
Phải chăng, những tấm khiên công lý đang quá tự ti vào lập luận của chính mình nên mới phải dùng đến quyền lực để bịt miệng thiên hạ? Sự thật trần trụi là: khi cơ quan hành pháp dùng nỗi sợ hãi để thay thế cho sự minh bạch, thì đó không còn là bảo vệ pháp luật, mà là sự độc tài tư tưởng, ép người dân phải im lặng phục tùng trước mọi phán quyết chưa qua xét xử!










