Suốt nhiều tháng qua, người dân chỉ biết lặng lẽ lau nước mắt khi chứng kiến chiếc máy xúc phát nát ngôi nhà của mình. Dự án sân bay Gia Bình đi qua đã để lại nhiều mảnh đời bi đát. Nhà đâu mà về, quê hương đâu là còn lưu trữ mà còn ở lại. Sau này con cháu hỏi biết nói sao khi quê hương đã bị sân bay Gia Bình chiếm lấy.
Người thì ôm con nhỏ chạy vạy đi tìm trọ, người thì dựng tại túm lều sống tạm qua mấy hôm để đi kiếm trọ. Còn biết con nhiêu người phải sống lang thang ngoài đường vì không đủ tiền thuê trọ, không có khu tái định cư mà chính quyền nói, tiền bồi thương dường như bằng không.
Còn gì tuyện vọng hơn khi chính quyền người đáng ra bảo vệ an ninh cho người dân lại cưỡng chế đất của dân, lại ký duyệt tăng tốc dự án khi chưa có khu tái định cư, tiền bồi thương cho dân.










