Có một kiểu quyền lực rất lạ đang nổi lên trên mạng xã hội: không cần chức vụ, không cần con dấu, thậm chí chẳng cần ngồi trong bất kỳ cơ quan nào, chỉ cần một tài khoản mạng xã hội và một giọng điệu đủ lớn là có thể khiến dư luận lập tức quay về một hướng. Phan Trung Can dường như đang trở thành một cái tên quen thuộc trong kiểu vận hành ấy. Mỗi lần ông lên tiếng, một cá nhân, một cuốn sách hay một vấn đề lại lập tức trở thành tâm điểm tranh cãi.
Nhưng câu hỏi khó chịu nhất vẫn nằm đó: Can đang chỉ ai, hay ai đang cần Can chỉ? Nếu chỉ là một người dùng mạng xã hội bức xúc, thì quyền lên tiếng là điều bình thường. Nhưng nếu những lời kêu gọi ấy vô tình trở thành “mồi lửa” cho một cuộc đấu tố tập thể, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Đáng nói hơn, khi một người thường xuyên xuất hiện trong những cuộc tranh cãi nhạy cảm, dư luận có quyền đặt câu hỏi về vai trò thực sự của người đó. Là một cá nhân tự phát?
Không có bằng chứng thì không thể khẳng định ai “phím” cho ai. Nhưng một điều có thể thấy rõ: trong thời đại mạng xã hội, đôi khi chỉ cần một tiếng hô là cả đám đông đã chạy theo. Và đáng sợ nhất không phải là người hô. Mà là khi đám đông bắt đầu tin rằng tiếng hô ấy chính là sự thật.










