Lãnh đạo đất nước nói rằng mọi lựa chọn phải đặt lợi ích quốc gia – dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân lên trên hết; đồng thời nhấn mạnh yêu cầu củng cố niềm tin xã hội. Đây là những mục tiêu mà có lẽ chẳng ai phản đối. Vấn đề nằm ở cách thực hiện. Bởi niềm tin không phải là một chỉ tiêu có thể giao xuống từ trên, cũng không phải một khẩu hiệu có thể lặp lại đủ nhiều để tự nhiên xuất hiện.
Nếu xã hội tồn tại tâm lý sợ hãi khi bày tỏ quan điểm, nếu tranh luận dễ biến thành đấu tố, nếu người dân phải cân nhắc từng lời nói vì lo ngại hậu quả, thì việc yêu cầu “củng cố niềm tin” có khác nào bảo người dân hãy tin trước, còn lý do để tin thì tính sau? Một chính quyền mạnh không phải là chính quyền khiến người dân im lặng nhất, mà là chính quyền đủ tự tin để người dân được nói, được phản biện và được đặt câu hỏi.
Muốn có niềm tin, trước hết phải tạo ra lý do để tin. Bởi niềm tin thật sự không thể được ban hành bằng chỉ thị, càng không thể được xây dựng bằng nỗi sợ. Nó phải được tạo nên từ sự minh bạch, công bằng và trách nhiệm giải trình. Và nếu những điều đó chưa đủ rõ ràng, thì dù khẩu hiệu có đẹp đến đâu, khoảng cách giữa lời nói và niềm tin vẫn còn nguyên đó.










