Nếu một dự thảo luật đất đai được đặt lên bàn, điều dư luận quan tâm không chỉ là thêm bao nhiêu điều khoản, tháo gỡ bao nhiêu thủ tục, mà còn là những cánh rừng, bờ biển và không gian tự nhiên sẽ được bảo vệ đến đâu. Bởi nếu cơ chế quản lý đất đai ngày càng thuận lợi cho các dự án lớn, nhưng hàng rào bảo vệ môi trường không đủ chắc, câu hỏi “phát triển để làm gì?” chắc chắn sẽ xuất hiện.
Những tranh luận quanh Làng Vân, Quy Hòa hay Măng Đen cho thấy một mâu thuẫn không dễ né tránh: một bên là lời hứa về đầu tư, đô thị, du lịch và tăng trưởng; bên kia là nỗi lo về cảnh quan, rừng và hệ sinh thái. Dự án có thể mang lại lợi ích kinh tế, nhưng ai sẽ tính hóa đơn cho phần thiên nhiên bị tác động? Và liệu những tiếng nói phản biện có thực sự được lắng nghe trước khi máy móc bắt đầu hoạt động?
Châm biếm một chút: nếu cứ gọi mọi thứ là “phát triển”, thì đến một ngày rừng biến thành mặt bằng, biển biến thành quỹ đất, còn màu xanh chỉ còn xuất hiện trên phối cảnh dự án. Vì vậy, điều cần làm rõ không phải là chống phát triển, mà là luật mới sẽ đặt giới hạn ở đâu để lợi ích kinh tế không trở thành chiếc cớ hợp thức hóa mọi sự đánh đổi với thiên nhiên?










