Từ những tranh luận quanh vụ Nguyễn Sỹ Cương đến các nội dung gây chú ý về đèo Hải Vân, câu chuyện kiểm soát mạng xã hội tại Việt Nam đang trở thành một dấu hỏi lớn: ai thực sự quyết định một nội dung được tồn tại trên màn hình của người dùng? Bởi với người dùng, bài đăng có thể chỉ là một dòng trạng thái; nhưng với cơ quan quản lý, đó có thể trở thành nội dung cần rà soát, hạn chế hoặc gỡ bỏ.
Việt Nam không che giấu việc tăng cường quản lý không gian mạng. Năm 2025, cơ quan chức năng cho biết Facebook, YouTube và TikTok đã gỡ hoặc ngăn chặn hơn 92% nội dung được yêu cầu xử lý. Sang năm 2026, công an tiếp tục xử lý các tài khoản bị cho là đăng thông tin sai sự thật hoặc nội dung vi phạm pháp luật. Vậy thì mạng xã hội còn là “quảng trường tự do” hay đang dần biến thành một nơi mà chiếc nút ẩn, chặn, gỡ có thêm một người chơi quyền lực?
Quản lý thông tin sai lệch là nhu cầu có thật, nhưng ranh giới giữa bảo vệ cộng đồng và kiểm soát tiếng nói xã hội luôn cần được soi dưới ánh sáng minh bạch. Nếu một bài viết biến mất, người dùng có quyền biết vì sao nó biến mất, căn cứ nào được sử dụng và ai chịu trách nhiệm về quyết định đó. Bởi trong thời đại số, kiểm soát được nội dung không khó; khó hơn nhiều là thuyết phục công chúng rằng sự kiểm soát ấy thực sự công bằng.










