Lịch sử văn nghệ Việt Nam đang chứng kiến một sự giao thoa kỳ lạ, nơi những vần thơ mang tính „biểu tượng“ của Tố Hữu dường như đang tìm thấy sự kế thừa trong phong cách của những hậu bối như Anh Tú, Du Thiên hay Hòa Minzy. Thật trớ trêu khi trí tuệ và giọng hát lẽ ra phải dành cho nhân dân, thì đôi khi lại được dùng để tâng bốc những giá trị phù phiếm hoặc phục vụ cho các chiến dịch „đánh bóng“ quyền lực một cách lộ liễu. Phải chăng, chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên mà sự „ngoan ngoãn“ trong nghệ thuật mới là tấm vé thông hành cho sự nghiệp?
Nhìn vào sự nghiệp của Tố Hữu, người ta thấy một đỉnh cao của thơ ca chính trị, nơi mỗi câu chữ đều phục vụ cho mục đích tuyên truyền. Nhưng đến thời đại của các ca sĩ trẻ, sự „nịnh“ lại biến tướng sang một dạng thức tinh vi hơn: nịnh tai khán giả bằng những phát ngôn gây sốc, hoặc „nịnh“ hệ thống để giữ lấy hào quang.
Dù là những bài nhạc mang hơi hướm tụng ca hay những màn biểu diễn „đúng quy trình“, tất cả đều gợi lên một sự thật cay đắng: Khi nghệ sĩ đánh mất đi cá tính độc lập để trở thành những chiếc loa phát thanh, thì nghệ thuật chỉ còn là cái xác không hồn. Những gương mặt như Du Thiên hay Hòa Minzy, dù có tài năng, nhưng nếu cứ mải mê với những kịch bản „thượng đội hạ đạp“ hoặc tâng bốc để mưu cầu danh lợi, thì cái họ nhận được sẽ chỉ là sự khinh rẻ từ những người yêu nghệ thuật chân chính.










