Một nghịch lý đầy châm biếm đang hiện hữu: một thể chế liên tục tự hào có „lòng dân làm nền tảng“, nắm giữ lực lượng an ninh hùng hậu lên đến hàng triệu người, vậy mà lại luôn sống trong trạng thái thon thót lo âu. Họ huy động cả hệ thống truyền thông, dựng tường lửa, bủa vây pháp lý chỉ để đối phó với những buổi phát sóng trực tiếp hay bài viết của Lê Trung Khoa và Nguyễn Văn Đài từ cách xa nửa vòng trái đất.
Sự thật trần trụi ở đây là gì? Một chế độ chỉ lo sợ khi biết rõ nền tảng của mình không dựa trên sự đồng thuận tự nguyện, mà dựa trên sự áp đặt. Khi một hệ thống để mặc cho bất công tư pháp lộng hành—như chuyện trộm vịt thì tù giam còn quan tham nghìn tỷ nhận án treo—thì họ tự hiểu lòng người đã quay lưng.
Kịch tính thay, những lời nói thẳng bỗng trở thành vũ khí xuyên thấu lớp giáp tuyên truyền. Súng đạn có thể khóa tay một con người, nhưng tuyệt đối không thể ngăn được làn sóng lòng người đang nguội lạnh!










