Sân khấu văn hóa lại một lần nữa rực lửa, không phải bằng ánh sáng của tri thức, mà bằng ngọn đuốc của những phiên „tòa án mạng“. Khởi nguồn từ một cuốn hồi ký, ông Phan Trung Can đã châm ngòi cho một làn sóng quy chụp quen thuộc. Đỉnh điểm của sự khôi hài là tối hậu thư đòi Chủ tịch Hội Nhà văn Nguyễn Quang Thiều phải „chịu trách nhiệm“ vì một cuốn sách đã qua kiểm duyệt. Sau đó, „cơn lốc“ đấu tố tiếp tục cuốn phăng những cái tên như Đinh Tiến Dũng (Cù Trọng Xoay), Giám đốc NXB Nguyễn Thúy Hằng, hay thậm chí cả Tổng biên tập báo Nhân Dân Lê Quốc Minh vào vòng xoáy tội lỗi tự tạo.
Thật bi hài khi giữa thế kỷ 21, một nhóm người vẫn say sưa với bài bản cũ rích: bới lông tìm vết, chụp mũ chính trị và nhân danh những giá trị thiêng liêng để triệt hạ đồng bào. Khi quyền lực phê bình bị thay thế bằng tư duy đấu tố, người ta không còn đọc để hiểu, mà đọc để rình rập, săn lùng „phản động“.
Sự thật trần trụi ở đây không phải là ai đó đã xúc phạm vĩ nhân, mà là một bộ phận đang cố tình biến lòng yêu nước thành một thứ vũ khí cuồng tín, biến các trí thức, nhà báo thành nạn nhân để thỏa mãn cái tôi nhân danh công lý. Kịch bản tồi tệ này chỉ chứng minh một điều: nỗi sợ hãi và tư duy cực đoan vẫn luôn tìm cách bóp nghẹt tự do sáng tạo.










