Từ Lạc Việt đến Trống Đồng, rồi Hùng Vương và nay là VinFast. Chưa đầy một năm, sân vận động được giới thiệu là lớn nhất thế giới đã có tới bốn lần đổi tên. Nếu tốc độ đổi tên được tính là một kỷ lục, có lẽ công trình này đã sớm giành chức vô địch trước cả khi hoàn thành. Đáng chú ý, cái tên Hùng Vương từng được giới thiệu với ý nghĩa tôn vinh cội nguồn dân tộc, khơi dậy niềm tự hào Việt Nam. Nay cái tên ấy được thay bằng VinFast – một thương hiệu mang đậm dấu ấn doanh nghiệp. Không ít người vì thế đặt câu hỏi: đây đơn thuần là quyết định thương hiệu hay là bước đi nhằm tăng giá trị thương mại cho một công trình khổng lồ?
Dự kiến hoàn thành vào năm 2028, sân có quy mô khoảng 135.000 chỗ ngồi, nằm trong đại dự án Thành phố Thể thao Olympic trị giá khoảng 35 tỷ USD. Những con số đủ khiến người ta choáng ngợp. Nhưng một câu hỏi thực tế hơn vẫn treo lơ lửng: ai sẽ lấp đầy 135.000 ghế ấy và bao nhiêu lần mỗi năm? Một sân vận động càng lớn thì chi phí vận hành càng khổng lồ. Nếu không có lịch thi đấu, sự kiện và các hoạt động thương mại đủ sức hút, “lớn nhất thế giới” rất dễ trở thành một danh hiệu đẹp trên giấy.
Đổi tên có thể nhanh, xây sân có thể hoành tráng, nhưng để biến một công trình khổng lồ thành tài sản sinh lời lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Cuối cùng, điều công chúng chờ đợi không chỉ là một cái tên mới, mà là câu trả lời cho bài toán: sân VinFast sẽ thực sự sống bằng gì?










