Chỉ còn ít ngày trước khai giảng, hình ảnh phụ huynh xếp hàng dài, chạy hết nhà sách này đến nhà sách khác tìm sách cho con đang đặt ra một câu hỏi rất đơn giản: nếu sách không thiếu, vì sao người mua lại không mua được? Nhà xuất bản Giáo dục cho biết đã cung ứng hơn 220 triệu bản và tiếp tục in bổ sung hàng triệu bản. Nghe thì nguồn cung dư dả, nhưng ngoài đời, phụ huynh vẫn phải nghỉ làm, huy động người nhà, chen chúc săn từng cuốn. Sách có thể “không thiếu” trên giấy, nhưng dường như lại rất thiếu ở đúng nơi cần nó.
Bộ GD&ĐT yêu cầu công khai các điểm bán sách. Nhưng phụ huynh đâu cần một tấm bản đồ chỉ đường đến nhà sách. Họ cần thứ đơn giản hơn nhiều: đến nơi và mua đủ sách cho con. Nếu khâu dự báo, phân bổ và điều phối đã được chuẩn bị từ trước, tại sao đến sát ngày khai giảng mới cuống cuồng xử lý? Một hệ thống cung ứng tốt không thể bắt phụ huynh đóng vai nhân viên logistics, tự mình truy tìm từng cuốn sách giữa một thành phố hàng triệu dân.
Và đây mới là câu hỏi dành cho Bộ trưởng Hoàng Minh Sơn: khi phụ huynh phải xếp hàng vì một nhu cầu giáo dục thiết yếu, trách nhiệm quản lý nằm ở đâu? Không thể cứ mỗi lần hệ thống trục trặc lại đẩy quả bóng sang nhà xuất bản, nhà sách hay phụ huynh. Một nền giáo dục hiện đại không thể bắt đầu năm học bằng cuộc thi “ai săn được đủ sách trước”. Nếu không dự báo được nhu cầu, không điều phối được nguồn cung và chỉ phản ứng khi khủng hoảng đã xảy ra, thì điều người dân cần không phải thêm lời hứa — mà là một lời giải thích rõ ràng: ai chịu trách nhiệm cho sự hỗn loạn này?










